Chuyển tới nội dung

Những khúc cua không hẹn trước

  • bởi

Có những buổi tối tôi ngồi một mình, nhìn lại chặng đường đã đi qua, và nhận ra mình không còn háo hức xách ba lô lên đường như cái thời đôi mươi nữa. Ở ngưỡng tuổi này, những con đường tưởng như chắc chắn hóa ra lại gập ghềnh, những dự định tưởng vững vàng có lúc tan vỡ giữa chừng. Nhưng kỳ vọng thì vẫn còn đó, lặng lẽ hơn, không ồn ào như trước, nhưng vẫn âm thầm len vào từng quyết định, từng đêm trằn trọc nghĩ về những gì đã qua và những gì còn ở phía trước.

Cái giá của những kỳ vọng

Tuổi này có một nỗi khắc khoải rất riêng — không phải vì thiếu trải nghiệm, mà chính vì đã trải qua quá nhiều. Tôi biết rõ cái giá phải trả khi kỳ vọng quá nhiều vào một điều gì đó, đã từng đau vì nó, đã từng học cách chấp nhận khi mọi thứ không diễn ra như mong muốn. Nhưng biết là một chuyện, buông bỏ được hay không lại là chuyện khác hẳn. Đến giờ tôi vẫn loay hoay giữa việc muốn kiểm soát mọi thứ và việc học cách để cuộc sống tự dẫn lối.

Nhìn lại những khúc quanh mình đã đi qua, có những quyết định tưởng như sai lầm ở đúng thời điểm đó, giờ ngẫm lại lại là bước ngoặt đáng giá nhất đời mình. Một công việc từng mất đi, hóa ra lại mở đường cho một hướng đi khác bền vững hơn. Một mối quan hệ từng đổ vỡ, hóa ra lại dạy cho mình hiểu thế nào là yêu thương đúng nghĩa. Đến tuổi này, tôi đủ chín để nhận ra: không phải khúc cua nào cũng là tai họa — có những khúc cua chính là món quà, chỉ là lúc đó mình chưa đủ tĩnh tâm để nhìn ra.

Kỳ vọng giờ đây giản dị hơn

Nhưng cũng chính ở tuổi này, thời gian không còn là thứ vô hạn để thong thả chờ đợi những điều bất ngờ nữa. Có một sự sốt ruột lặng lẽ, khi nhìn lại quỹ thời gian còn lại và tự hỏi mình đã sống đúng với những gì mình mong muốn hay chưa. Kỳ vọng ở tuổi này không còn là những giấc mơ đổi đời to tát, mà thu lại thành những điều giản dị hơn nhiều: một sức khỏe ổn định để còn đi được những chặng đường dài, một gia đình bình an, một sự nghiệp mà mình không phải hổ thẹn khi nhìn lại, và một tâm hồn bớt dằn vặt hơn mỗi ngày.

Với tôi, làm nghề tổng thầu xây dựng và cơ điện cũng chẳng khác gì hành trình ấy — không phải công trình nào cũng đi đúng như bản vẽ ban đầu, có những thay đổi ngoài kế hoạch buộc mình phải điều chỉnh, thậm chí làm lại. Nhưng chính những lần điều chỉnh đó lại thường cho ra kết quả tốt hơn cả bản thiết kế gốc. Sống, hay làm việc, suy cho cùng đều là một hành trình không thể vẽ hết bằng bản đồ. Tôi vẫn giữ kỳ vọng, như một ngọn đèn nhỏ soi đường, nhưng cố không để nó trở thành gông cùm ràng buộc bước chân. Giữ đủ khắc khoải để biết mình đang sống, đủ trân trọng những gì đang có, nhưng cũng đủ buông bỏ để đón nhận những điều bất ngờ mà cuộc đời sẽ mang tới — bởi có lẽ, những khúc cua ta không hề chọn mới chính là những đoạn đường đẹp nhất mà một đời người có thể đi qua.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *