Chạy bộ khi đi công tác từng là chuyện tôi nghĩ mình không làm nổi. Công việc ở Khối dự án Tổng thầu Xây dựng và Cơ điện kéo tôi đi liên tục: hôm nay còn ở một nhà máy miền Tây, cuối tuần đã có mặt tại công trường Tây Nguyên. Lịch họp dày, phòng khách sạn lạ, bữa ăn thất thường — và cái cớ “thôi, hôm nay nghỉ một buổi” lúc nào cũng nằm sẵn trong đầu. Nhưng sau vài năm, tôi nhận ra chính những chuyến đi mới là phép thử thật sự cho thói quen của mình.

Ở nhà, chạy là chuyện dễ. Cung đường quen thuộc, đôi giày để sẵn ở cửa, giờ giấc gần như tự động. Đi công tác thì mọi thứ đảo lộn: không biết đường nào chạy được, không biết mấy giờ trời sáng, có hôm mở cửa phòng ra là mưa. Một thói quen chỉ thật sự là thói quen khi nó sống sót qua những ngày bất tiện như vậy. Nếu chỉ duy trì được trong điều kiện lý tưởng, thì đó mới chỉ là sở thích.
Chuẩn bị trước chuyến đi quyết định phần lớn kết quả
Kinh nghiệm của tôi khá đơn giản. Thứ nhất, giày và bộ đồ chạy là món tôi xếp vào vali đầu tiên, trước cả áo sơ mi. Đồ đã nằm sẵn trong vali thì buổi sáng không còn chỗ cho lý do. Thứ hai, tối hôm trước tôi dành ba phút mở bản đồ, tìm một vòng quanh khách sạn hoặc một công viên gần đó, ước lượng quãng đường và ghi nhớ vài mốc dễ nhận để không lạc. Thứ ba, tôi hạ chỉ tiêu xuống: ba đến năm ki-lô-mét là đủ, không cố ép mình chạy dài như khi ở nhà. Và cuối cùng, tôi luôn chạy trước giờ họp đầu tiên — vì một khi công trường đã bắt đầu, ngày hôm đó không còn là của mình nữa.
Chạy bộ khi đi công tác dạy tôi điều gì về quản lý dự án
Càng làm lâu trong quản lý dự án, tôi càng thấy hai chuyện này giống nhau đến lạ. Không có công trường nào diễn ra đúng như điều kiện lý tưởng trên bản vẽ: mặt bằng bàn giao chậm, vật tư về trễ, thời tiết chẳng chiều ai. Người điều hành giỏi không phải là người chỉ làm tốt khi mọi thứ thuận lợi, mà là người biết điều chỉnh khối lượng cho phù hợp thực tế thay vì dừng hẳn lại. Chạy ba ki-lô-mét ở một thành phố lạ vẫn tốt hơn nhiều so với việc bỏ trắng cả tuần rồi tự hứa “về nhà sẽ chạy bù”. Trong dự án cũng vậy: giữ được nhịp, dù là nhịp chậm, luôn dễ hơn khởi động lại từ con số không.
Có một phần thưởng nhỏ mà tôi không lường trước. Chạy bộ khi đi công tác là cách nhanh nhất để hiểu một nơi mình vừa đặt chân đến. Trong ba mươi phút chạy, tôi thấy được con phố lúc chưa thức giấc, thấy người dân dọn hàng, thấy dòng xe công nhân đổ về khu công nghiệp. Những thứ đó không bao giờ hiện ra khi mình ngồi trong ô tô đi từ khách sạn đến công trường. Và khi bước vào buổi giao ban lúc bảy giờ, đầu óc tôi tỉnh táo hơn hẳn so với những hôm ngủ nướng thêm bốn mươi phút.
Tôi không cho rằng mình phải chạy bằng mọi giá. Có những chuyến bay đêm, có những ngày nghiệm thu kéo đến tận khuya, và hôm sau nghỉ là lựa chọn đúng. Điều tôi muốn giữ không phải là con số trên đồng hồ, mà là ý thức rằng mình vẫn đang giữ lời hứa với chính mình. Không phải ngày nào cũng là ngày tốt — trên đường chạy cũng như trên công trường. Quan trọng là mình vẫn tiếp tục bước đi, kể cả khi cung đường hoàn toàn xa lạ.