Nghe Lại Bài Hát Cũ: Khi Một Giai Điệu Kéo Cả Mùa Hè Năm Xưa Trở Về
Nghe lại bài hát cũ là chuyện tình cờ, chẳng ai lên kế hoạch cho nó. Hôm nay, giữa một ngày bình thường, tôi vô tình bắt gặp lại giai điệu của bài Phượng Hồng…
Nghe lại bài hát cũ là chuyện tình cờ, chẳng ai lên kế hoạch cho nó. Hôm nay, giữa một ngày bình thường, tôi vô tình bắt gặp lại giai điệu của bài Phượng Hồng…
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết về hiến máu tình nguyện. Không phải vì nó không quan trọng, mà vì tôi luôn xem đó là việc của người khác: của các bạn sinh…
Sáng 2/9 năm nay, tôi không chạy một mình. Chạy bộ cùng gia đình – vợ tôi và cậu con trai út 15 tuổi – trên cung đường quen thuộc ở Sala là một trải…
Có một điều tôi chỉ nhận ra sau một thời gian cầm cọ đều đặn: sự tập trung khi vẽ hoàn toàn khác với sự tập trung tôi vẫn dùng mỗi ngày trong công việc.…
Có người hỏi tôi ngoài công việc thì làm gì. Câu trả lời gọn lỏn: vẽ tranh và chạy bộ. Hai việc nghe chẳng liên quan gì đến nhau — một bên là đôi giày…
Có những buổi tối tôi ngồi xuống bàn, mở trang giấy trắng ra, và nét đầu tiên đã lệch. Nét vẽ chưa hoàn hảo ấy từng làm tôi khó chịu đến mức chỉ muốn gấp…
Có một thứ tôi đi qua mỗi ngày suốt nhiều năm làm nghề mà chưa từng thực sự nhìn: màu sắc và ánh sáng. Mãi đến khi bắt đầu ngồi xuống với cây cọ vào…
Có một câu hỏi tôi tự hỏi khá lâu trước khi dám cầm cọ lần đầu: bắt đầu tập vẽ khi mình không có chút năng khiếu nào, lại đã qua cái tuổi học vẽ…
Có những buổi tối, sau một ngày dài đi công trường rồi ngồi họp, tôi không muốn về nhà để lại mở laptop ra. Tôi tìm đến một góc nhỏ, ngồi xuống trước tấm toan…
Sáng chủ nhật, tôi dậy lúc năm giờ đúng như đã tự hẹn với mình từ tối hôm trước. Trời còn tối, chân còn nặng, và cái chăn thì lúc nào cũng có lý lẽ…