Sáng 2/9 năm nay, tôi không chạy một mình. Chạy bộ cùng gia đình – vợ tôi và cậu con trai út 15 tuổi – trên cung đường quen thuộc ở Sala là một trải nghiệm rất khác so với những buổi sáng tôi vẫn lặng lẽ chạy trước khi thành phố thức giấc. Hôm đó không có mục tiêu pace, không có cự ly cần hoàn thành, không có đồng hồ để nhìn. Chỉ có ba người, ba nhịp thở, và một buổi sáng mà cả con đường treo cờ đỏ.

Ba nhịp thở trên cùng một con đường
Con trai tôi chạy với sự hồn nhiên đúng kiểu tuổi 15: chân nhẹ, cười rộng, thỉnh thoảng bứt lên phía trước rồi lại quay đầu chờ. Vợ tôi chạy điềm tĩnh, đều đặn, như cách cô ấy vẫn đi qua nhiều chặng đường khác của cuộc sống. Còn tôi, lần đầu sau rất lâu, chạy chậm hơn nhịp quen của mình – không phải vì mệt, mà vì muốn giữ khoảng cách vừa đủ để còn nghe được tiếng thở của hai người bên cạnh.
Bình thường tôi đo một buổi chạy bằng những con số: km, thời gian, nhịp tim. Sáng hôm ấy, thước đo đổi hẳn. Tôi đo bằng việc mình có đang thật sự ở đó hay không – có nhìn thấy nụ cười của con, có nhận ra vợ đang giữ nhịp cho cả nhóm, có thấy sương còn đọng trên đường và cờ bay nhẹ trong gió. Những thứ đó, khi chạy một mình với mục tiêu trong đầu, tôi thường bỏ qua.

Chạy bộ cùng gia đình: bỏ đồng hồ xuống để nhìn thấy nhau
Người làm dự án như tôi quen sống với chỉ tiêu. Mỗi ngày là tiến độ, là mốc bàn giao, là con số phải đạt. Thói quen ấy len cả vào việc chạy: tuần này phải hơn tuần trước, buổi này phải nhanh hơn buổi trước. Chạy bộ cùng gia đình buộc tôi tạm gác tư duy đó lại. Người chạy nhanh phải chậm lại, người chạy chậm được kéo lên một chút, và cả ba cùng về đích ở một nhịp mà không ai phải gồng.
Tôi từng viết về những điều đường chạy dạy tôi trong việc điều hành dự án – kiên trì, phân bổ sức, chấp nhận ngày xấu. Nhưng buổi sáng 2/9 dạy thêm một điều mà tôi ít khi nghĩ tới: có những hành trình mà giá trị không nằm ở đích đến hay thành tích, mà nằm ở việc ai đang chạy cạnh mình. Đó không phải là thỏa hiệp về chất lượng. Đó là một loại chất lượng khác.
Chạy để kết nối, không chỉ để khỏe
Sáng hôm đó, anh em nhóm chạy ORBIT Running của tôi cũng có mặt. Người chạy nối dài thành một dòng, cờ đỏ, những nụ cười trao nhau giữa những người chưa từng gặp nhưng cùng một tinh thần. Gia đình tôi chỉ là một dấu chấm nhỏ trong dòng chảy ấy, nhưng là dấu chấm khiến tôi thấy rõ hơn vì sao mình chạy.
Tôi bắt đầu chạy để giải tỏa áp lực công việc. Rồi chạy thành thói quen kỷ luật. Đến sáng 2/9 này, tôi nhận ra chạy còn một tầng nữa: chạy để kết nối. Kết nối với gia đình khi ba người cùng một nhịp thở. Kết nối với thành phố mình sống, vào một ngày cả nước cùng hướng về một mốc thời gian. Và kết nối với chính mình – cảm giác biết ơn vì vẫn còn đủ sức khỏe để chạy, đủ bình yên để cảm nhận, đủ may mắn để có hai người quan trọng nhất đời chạy ngay bên cạnh.
Một ký ức để dành cho sau này
Con trai rồi sẽ lớn, sẽ có những cung đường riêng. Vợ chồng tôi rồi sẽ già đi, nhịp chạy sẽ chậm hơn. Nhưng tôi tin buổi sáng 2/9 này sẽ ở lại rất lâu: một buổi chạy không có huy chương, không có kỷ lục cá nhân, chỉ có niềm vui, chút tự hào và sự hiện diện của nhau. Có những thứ chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ thấy lòng ấm lên – và tôi nghĩ mình vừa có thêm một thứ như thế.
Trong công việc, tôi hay nói về cam kết: giữ đúng lời hứa với chủ đầu tư, với đội ngũ, với tiến độ. Với gia đình, cam kết đơn giản hơn nhiều nhưng cũng khó giữ hơn nhiều – là có mặt. Không phải có mặt bằng cách ngồi cùng bàn ăn mà đầu vẫn ở công trường, mà là có mặt trọn vẹn, như ba người cùng chạy trên một con đường mà không ai nhìn đồng hồ.
Nếu bạn cũng chạy bộ và đang phân vân có nên rủ vợ, chồng hay con đi cùng, tôi chỉ có một gợi ý: hãy thử vào một buổi sáng không có mục tiêu nào cả. Chạy chậm lại, bỏ đồng hồ xuống, và để ý xem mình nhìn thấy gì. Có thể bạn sẽ thấy, giống tôi, rằng chạy bộ cùng gia đình không làm mình khỏe hơn bao nhiêu – nhưng làm mình đầy hơn rất nhiều.