Chuyển tới nội dung

Giới thiệu

Tôi là Đỗ Việt Phương, hiện đang giữ vai trò Giám đốc điều hành Khối dự án tại Công ty Cổ phần Kỹ thuật Tân Phát Long — Tổng thầu Xây dựng Cơ điện. Con đường của tôi gắn liền với ngành xây dựng từ những ngày đầu sự nghiệp, đi qua nhiều dự án lớn nhỏ để hiểu rằng một công trình tốt không chỉ nằm ở bản vẽ kỹ thuật, mà ở cách con người phối hợp với nhau để biến nó thành hiện thực. Tôi tin vào cách làm việc thẳng thắn, đi thẳng vào vấn đề và luôn đặt chất lượng, tiến độ lên hàng đầu. Với tôi, mỗi dự án là một lời cam kết — và giữ đúng cam kết đó là điều quan trọng nhất.

Ngoài công việc, chạy bộ là một phần không thể thiếu trong nhịp sống của tôi. Tôi bắt đầu chạy như một cách để giải tỏa áp lực công việc, nhưng dần dần nó trở thành một thói quen kỷ luật mà tôi duy trì đều đặn mỗi tuần. Có những buổi sáng sớm, khi thành phố còn chưa thức giấc, tôi chạy một mình, hoặc cùng những người bạn trên những cung đường quen thuộc — không nghe nhạc, không cầm điện thoại, chỉ có nhịp thở và tiếng bước chân. Chính những khoảnh khắc ấy giúp tôi nhìn lại một tuần đã qua, sắp xếp lại suy nghĩ về các dự án đang dang dở, và đôi khi tìm ra lời giải cho những vấn đề tưởng chừng bế tắc trên bàn làm việc.

Bên cạnh những bước chạy, tôi còn tìm đến một khoảng lặng khác: vẽ tranh. Nếu chạy bộ là chuyển động, thì vẽ lại là lúc tôi ngồi yên hoàn toàn — chỉ có tôi, cây cọ và mặt giấy trắng. Không cần vẽ đẹp, không cần đúng kỹ thuật, tôi chỉ để tay mình đi theo cảm xúc lúc đó, có khi là một góc phố, có khi chỉ là những mảng màu không hình thù rõ ràng. Giữa guồng quay công việc đầy con số, tiến độ và quyết định, những giờ ngồi vẽ giúp tôi tạm gác lại vai trò người điều hành, trở về là chính mình — chậm rãi, không vội vàng, không phải giải quyết vấn đề cho ai. Đó là cách tôi lắng đọng lại, và cũng thường là lúc tôi nhìn mọi việc rõ ràng hơn, y như khi chạy bộ vậy.

Chạy bộ dạy tôi sự kiên trì khi đường còn dài, khả năng phân bổ sức lực hợp lý thay vì bứt tốc rồi hụt hơi. Vẽ tranh lại dạy tôi cách chấp nhận sự không hoàn hảo, cách quan sát chậm lại thay vì vội vàng phán xét. Cả hai, theo những cách khác nhau, đều nhắc tôi rằng không phải ngày nào cũng là ngày tốt — có hôm chạy nhẹ nhàng hoặc vẽ trôi chảy, có hôm ì ạch từng bước hoặc bỏ dở nét cọ, nhưng điều cốt lõi là vẫn tiếp tục.

Càng lớn tuổi, càng làm việc lâu trong ngành, tôi càng nhận ra giá trị của việc chậm lại để chiêm nghiệm. Thành công không chỉ đo bằng số dự án hoàn thành hay doanh thu đạt được, mà còn ở việc mình đã sống và làm việc như thế nào trong quá trình đó. Những buổi chạy một mình hay những giờ ngồi vẽ lặng lẽ chính là lúc tôi tìm lại chính mình giữa bộn bề cuộc sống — và cũng là kim chỉ nam để tôi tiếp tục điều hành công việc mỗi ngày.

Tóm lại, đây là nơi tôi ghi lại những gì mình học được sau nhiều năm làm nghề tổng thầu xây dựng, và cả những điều ngoài công việc khiến tôi trở thành con người hiện tại.

Ba điều anh, chị và các bạn sẽ tìm thấy ở đây:

• Công việc — những bài học thực chiến về quản trị dự án: tiến độ, chất lượng, phối hợp nhà thầu, và cách làm việc với con người.

• Tập luyện — chạy bộ, và những gì môn thể thao giản dị này dạy tôi về kỷ luật, sự bền bỉ và cách vượt qua những ngày khó.

• Góc nhìn cuộc sống — những chiêm nghiệm về nghề, về cách sống và làm việc tử tế.

• Video — những video clip hướng dẫn sử dụng các phần mềm liên quan đến nghề nghiệp như MS Project, Excel…

Tôi tin rằng kinh nghiệm chỉ thật sự có giá trị khi được chia sẻ. Nếu một bài viết ở đây giúp được một kỹ sư trẻ, một đồng nghiệp, hay đơn giản khiến anh/chị dừng lại suy nghĩ một chút, thì với tôi đã là đủ.

Cảm ơn anh, chị và các bạn đã ghé qua. Mong được đồng hành.