Chuyển tới nội dung

Bình yên là điều ta chọn, không phải điều ta chờ

  • bởi
A person wearing a conical hat walking on a dirt path through green rice fields at sunrise with mist and mountains in the background

Nếu cuộc đời chỉ toàn những ngày nắng dịu, có lẽ ta sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy rõ những đường nét thật nhất của trái tim mình. Chính những cơn gió ngược, những buổi chiều chênh vênh mới khiến ta nhận ra ta đã mạnh mẽ đến mức nào. Rồi một lúc nào đó, ta thôi tìm kiếm đúng sai, thôi tranh đấu hơn thua… vì thứ ta khao khát nhất chỉ còn là bình yên – một khoảng lặng đủ dịu dàng để trái tim được thở.

Không ai có thể trao lòng tin ngay từ lần đầu gặp gỡ, nhất là khi họ đã mang trong mình những vết thương chưa kịp lành. Có những người bước đến với trái tim khâu vá bằng những sợi chỉ mong manh, sợ một cái chạm nhẹ cũng đủ làm đau. Họ dè dặt, họ chậm rãi, họ nhìn thế giới bằng đôi mắt đã từng rơi nước. Và ta hiểu, bởi ai rồi cũng có một quá khứ khiến mình trở nên thận trọng.

Nhưng dù cuộc đời có dạy ta bằng những lần vấp ngã, ta vẫn nên chọn tử tế. Tử tế như một cách giữ lại chút ánh sáng cuối cùng trong tâm hồn, để không đánh mất phần đẹp đẽ nhất của mình. Chỉ là, đừng ngây thơ đến mức để người khác biến sự dịu dàng ấy thành điểm yếu. Tha thứ cũng vậy. Tha thứ để lòng nhẹ hơn, để những điều cũ thôi níu chân ta lại. Nhưng tha thứ không có nghĩa là quên đi bài học mà nỗi đau đã từng thì thầm.

Cuộc đời vốn dĩ không hoàn hảo, nhưng chính những vết nứt lại khiến ta trở nên sâu sắc và biết yêu thương hơn. Rồi một ngày, khi nhìn lại, ta sẽ mỉm cười nhận ra: tất cả những điều từng khiến ta mệt mỏi đều là những mảnh ghép cần thiết để ta trở thành phiên bản dịu dàng và bình yên nhất của chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *