
Sáng chủ nhật ở Sala đúng kiểu một bộ phim thể thao hoành tráng: anh em thì chạy 15–21km như những nhân vật chính đầy khí thế, còn tôi… xuất hiện trong vai phụ nhưng lại chiếm spotlight theo cách rất riêng. Mới 3km đầu tôi chạy “tà tà pace 6:30” nhìn cũng ra dáng runner lắm, nhưng rồi cơ ống đồng nổi loạn, đau như thể ai vừa quấn cái dây thun vào chân tôi.
Đúng lúc đang cố tỏ ra mạnh mẽ, đứa em nhìn tôi một cái rồi phán câu nghe như lời tiên tri: “Anh bị xoắn cơ rồi, đi bộ thôi nhe anh. Mai đi dãn cơ cho mau lành rồi hãy chạy lại.” Nghe xong tôi chuyển từ runner sang walker trong vòng 0.5 giây, bước từng bước đầy triết lý như đang quay phim nghệ thuật: “Chạy mệt rồi, đau chân rồi thì… đi bộ thôi. Miễn không bỏ cuộc là được.”
Anh em thì chạy như gió, còn tôi thì đi bộ như đang dạo phố, nhưng tinh thần Long Run vẫn còn nguyên. Tôi vừa đi vừa suy ngẫm về cuộc đời, về đôi chân phản chủ, về cái pace từ 6:30 rớt xuống pace “đi bộ nhìn cây”, và về việc mình đúng kiểu runner sống chậm: chạy không được thì đi bộ, đi bộ không được thì… đứng thở rồi đi tiếp.
Nhưng cú twist cuối mới đỉnh: tôi vẫn có được một bức hình đẹp đúng chuẩn điện ảnh. Nhìn vào ảnh, ai không biết chắc tưởng tôi đang thực hiện cảnh slow-motion đầy cảm xúc trong một bộ phim truyền cảm hứng, chứ không phải đang âm thầm chịu đau cơ ống đồng. Chạy thì không bằng ai, nhưng lên hình thì không thua ai — đó mới là nghệ thuật.
Tóm lại: Long Run của anh em là chạy xa, còn Long Run của tôi là chạy 3km + đi bộ 7km + triết lý cuộc sống + chém gió + ảnh đẹp như poster phim. Và như vậy là quá đủ chất chơi rồi.