Chuyển tới nội dung

Ở tuổi ngoài 48, kỳ vọng không mất đi – nó chỉ lặng lẽ hơn

  • bởi

Có những buổi sáng tôi tự hỏi mình đã đi được bao xa so với những gì từng vẽ ra ở tuổi hai mươi. Ở lưng chừng 48-50, người ta không còn cái háo hức xách ba lô lên đường bất kể nắng mưa như thuở còn trẻ. Nhưng lạ là, cái háo hức ấy không biến mất hoàn toàn, nó chỉ lặng đi, chuyển sang một dạng khác trầm hơn, ít phô trương hơn.

Những con đường tưởng chắc chắn

Nhìn lại chặng đường làm nghề tổng thầu xây dựng và cơ điện gần hai mươi năm, tôi nhận ra không ít lần mình đã tin chắc vào một hướng đi, một kế hoạch, một mối hợp tác, để rồi nhận ra giữa chừng mọi thứ gập ghềnh hơn nhiều so với tưởng tượng. Có dự án tưởng đâu đã nắm chắc trong tay hóa ra trục trặc vì một biến số không lường trước. Có kế hoạch nhân sự tưởng vững vàng hóa ra phải làm lại từ đầu. Đó không phải là thất bại, mà là một phần tất yếu của việc dấn thân vào bất cứ điều gì đủ lớn để đáng làm.

Kỳ vọng không ồn ào nhưng vẫn ở đó

Điều tôi nhận ra là kỳ vọng ở tuổi này không mất đi, nó chỉ đổi cách biểu hiện. Nó không còn là những tuyên ngôn to tát, mà len vào từng quyết định nhỏ, chọn nhận dự án nào, chọn dành thời gian cho ai, chọn buông điều gì để giữ sức cho điều quan trọng hơn. Và đúng là có những đêm trằn trọc, không phải vì lo sợ, mà vì đang cân đo giữa những gì đã qua và những gì còn ở phía trước.

Tôi nghĩ đó không phải là dấu hiệu của sự thiếu trải nghiệm, mà ngược lại, chính vì đã đi qua đủ nhiều, ta mới biết trân trọng sự thận trọng. Ở tuổi hai mươi, ta lao vào vì chưa biết sợ. Ở tuổi này, ta bước tiếp vì đã hiểu cái giá của từng lựa chọn, và vẫn chọn bước.

Nếu có điều gì tôi muốn nhắn cho chính mình của tháng 8 này, đó là: cứ để kỳ vọng lặng lẽ dẫn đường, không cần ồn ào như trước, miễn là vẫn còn thôi thúc mình đi tiếp mỗi ngày.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *