Chuyển tới nội dung

Bình An Công Trường: Món Quà Không Bao Giờ Là Điều Hiển Nhiên

  • bởi

Bình an công trường là điều tôi nghĩ đến mỗi khi nhìn lại tấm ảnh chụp vội giữa một buổi chiều thi công tại Đồng Nai. Bụi bám vào từng nếp áo, mồ hôi đọng thành muối trên vành mũ bảo hộ đã bạc màu nắng gió. Có người từng nói với tôi, dân công trình là dân của những chuyến đi không hẹn ngày về, của những mùa lễ tết ăn vội bên công trường thay vì bên mâm cơm gia đình. Nghe qua tưởng chua chát, nhưng ngẫm lại, đó là một phần máu thịt của nghề — cái giá phải trả để dựng nên những công trình mang dáng hình của tương lai.

Công nhân đứng giữa công trường thi công cơ điện, khoảnh khắc bình an công trường một buổi chiều

Tôi đã đi qua không biết bao công trường, từ những ngày nắng cháy da đến những đêm mưa tầm tã dột ướt cả lán trại. Có những đêm nằm nghe tiếng máy móc rền vang xa xa, chợt nhớ nhà đến quay quắt, nhớ tiếng con trẻ bi bô, nhớ bữa cơm nóng có canh chua vợ nấu. Nhưng sáng ra, khoác vội bộ đồ bảo hộ, đội chiếc nón đã sờn, người làm công trình lại bước ra hiện trường với dáng vẻ chẳng còn chút ủy mị. Bởi ai làm nghề này cũng học được cách nuốt nỗi nhớ vào trong, để nhường chỗ cho trách nhiệm đang chờ phía trước.

Mỗi người một cách gồng gánh

Cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng, dù là kỹ sư ngồi bàn giấy tính từng con số hay người thợ đứng giữa trời nắng gắt kéo từng đường dây điện. Ở vai trò điều hành Khối dự án, tôi chứng kiến điều đó mỗi ngày: có người gồng bằng những đêm trắng deadline, có người gồng bằng đôi vai chai sạn vì vác từng bao xi măng, có người gồng trong im lặng chỉ vì không muốn người thân ở nhà phải lo thêm một nỗi lo nào nữa. Chẳng ai giống ai, nhưng ai cũng đang cố hết sức để giữ lấy cuộc sống của mình và của những người mình thương.

Có lẽ vì đi qua nhiều gian truân như thế, người công trình mới hiểu sâu sắc hơn ai hết giá trị của hai chữ bình an. Một buổi chiều công trường yên ả, không tai nạn, không sự cố, anh em quây quần bên mâm cơm dã chiến cười nói rôm rả — với tôi, đó đã là một ngày trọn vẹn.

Bình an công trường chưa bao giờ là điều hiển nhiên

Bình an hôm nay là món quà được đánh đổi bằng bao giọt mồ hôi, bao đêm thức trắng lo từng hạng mục, bao lần đứng giữa gió bụi công trường mà lòng vẫn kiên định hướng về phía trước. Đó cũng là lý do vì sao kỷ luật an toàn lao động trên công trường không bao giờ được phép lơ là hay thỏa hiệp, dù chỉ một lần.

Tôi thường nói với anh em quản lý công trường rằng, an toàn không phải là khẩu hiệu treo trên tường, mà là thói quen được lặp lại mỗi ngày — từ việc đội mũ bảo hộ đúng cách, kiểm tra giàn giáo trước giờ làm, cho đến việc dừng lại đúng lúc khi thời tiết bất lợi. Bình an công trường không tự nhiên mà có, nó được xây từ những chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng như không đáng để ý.

Rồi một ngày, khi công trình hoàn thành, đứng nhìn tòa nhà sừng sững vươn lên giữa trời, người ta sẽ hiểu — phong trần không làm con người chai sạn, mà làm con người biết trân quý hơn từng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa đời gian khó. Với tôi, đó là phần thưởng lớn nhất sau mỗi dự án, lớn hơn bất kỳ con số nào trên bản báo cáo tiến độ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *