Chuyển tới nội dung

Buổi Sáng Ở Sala Và Lần Đầu Chạy Bộ Cùng Con Trai

  • bởi

Lần đầu tiên chạy bộ cùng con trai trong một giải đấu chính thức là điều tôi không ngờ tới khi 5 giờ 30 sáng nay có mặt trên con đường ven khu đô thị Sala cùng nhóm bạn chạy bộ quen thuộc, lúc Sài Gòn còn chìm trong một lớp sương mỏng và bầu trời chỉ vừa ửng lên sắc hồng nhạt. Đó là một buổi sáng cuối tuần như bao buổi sáng khác trong hành trình chạy bộ nhiều năm của tôi. Nhưng chỉ vài tiếng sau, cũng tại Sala, tôi có thêm một trải nghiệm hoàn toàn mới cùng con trai của mình.

Cha con chạy bộ cùng con trai tại giải UOB Heartbeat Run 2026 ở Sala, cùng khoe huy chương finisher

Sáng thứ bảy này không có gì đặc biệt về mặt cự ly hay tốc độ, nhưng lại đặc biệt theo một cách khác. Gió sớm mát lạnh trên da, hàng cây hai bên đường khẽ lay trong không khí trong lành hiếm hoi của một ngày cuối tuần, và giữa khung cảnh ấy, những gương mặt đã cùng nhau đổ mồ hôi trên nhiều cung đường lại sánh vai chạy cùng nhau thêm một lần nữa. Tôi nhận ra, ở tuổi này, có được một nhóm bạn cùng dậy sớm đón bình minh mỗi cuối tuần là một loại tài sản không thể đo bằng vật chất — nó được tích lũy bằng những buổi sáng như thế, đều đặn và bền bỉ.

Khoảnh khắc lần đầu chạy bộ cùng con trai

Nếu buổi sáng khép lại trong nắng nhẹ và những giọt mồ hôi quen thuộc, thì buổi chiều cùng ngày lại mở ra một chương hoàn toàn khác, dịu dàng và xúc động hơn nhiều. Cũng tại Sala, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng những tán cây, tôi cùng cậu con trai và các anh em trong nhóm chạy bộ lại sải bước trên đường chạy của giải UOB Heartbeat Run 2026 — một giải chạy từ thiện mà đây là lần đầu tiên con được tham gia cùng ba. Tấm BIB con đeo mang số M10412, là món quà nhỏ mà các anh em trong nhóm chạy bộ của tôi đã dành tặng lại, một cử chỉ giản dị nhưng chan chứa tình cảm.

Nhìn con trai tự tin sải những bước chạy đầu tiên trong đời ở một giải đấu thực sự, rồi giơ cao tấm huy chương finisher lấp lánh dưới ánh chiều tà, tôi chỉ muốn thời gian ngừng lại một chút để giữ mãi nụ cười rạng rỡ ấy trong lòng. Có những giá trị không nằm ở thành tích hay tốc độ hoàn thành, mà nằm ở việc mình âm thầm truyền lại được điều gì đó cho thế hệ sau — một tình yêu với sự bền bỉ, với những cung đường, với tinh thần sẻ chia của một cộng đồng biết chạy vì nhau và vì những điều lớn hơn bản thân mình.

Bài học tôi giữ lại sau một ngày trọn vẹn

Nhiều năm chạy bộ dạy tôi rằng thành tích không phải lúc nào cũng là thước đo quan trọng nhất. Có những buổi chạy thật nhẹ nhàng, có những buổi ì ạch từng bước, nhưng điều cốt lõi vẫn là tiếp tục bước đi — điều này tôi vẫn hay tự nhắc mình mỗi khi đối diện với những giai đoạn khó khăn trong công việc lẫn cuộc sống. Ngày hôm đó ở Sala, khi nhìn con trai chạy cùng những chú, những anh mà con quen biết qua chính nhóm chạy bộ của ba, tôi hiểu rằng mình không chỉ đang dạy con một môn thể thao. Mình đang cho con thấy một cách sống: kiên trì, biết chia sẻ, và trân trọng những khoảnh khắc giản dị bên những người đồng hành.

Một ngày ở Sala, từ ánh bình minh đến hoàng hôn, từ những người bạn đã quen nhau nhiều năm đến những anh em mới gặp gần đây khi tôi bắt đầu tập chạy, và đến khoảnh khắc lần đầu tiên tôi được chạy bộ cùng con trai trong một giải đấu chính thức, là một ngày cuối tuần trọn vẹn theo đúng nghĩa. Tôi nhận ra mình đang giàu có theo một cách rất riêng — giàu có bởi những mối quan hệ được vun đắp qua từng km chạy, và giàu có hơn cả khi được nhìn thấy hạt giống mình gieo trồng bắt đầu nảy mầm, ngay dưới ánh hoàng hôn dịu dàng của một buổi chiều khó quên tại Sala.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *