Chuyển tới nội dung

Chạy Bộ Một Mình Buổi Sáng Sớm: Khoảng Lặng Tôi Cần Mỗi Tuần

  • bởi

Có những buổi sáng, khi thành phố còn chưa kịp thức giấc, tôi chọn chạy bộ một mình trên những cung đường quen thuộc. Không mang theo điện thoại, không đeo tai nghe — chỉ có nhịp thở đều đều và tiếng bước chân chạm mặt đường. Với tôi, đó là cách tốt nhất để bắt đầu một ngày mới, và cũng nhiều khi là cách để khép lại một tuần làm việc dày đặc ở công trường.

Tôi bắt đầu chạy như một cách để giải tỏa áp lực công việc, khi những cuộc họp, những con số tiến độ và những vấn đề phát sinh ngoài dự tính cứ dồn dập kéo đến mỗi ngày. Ban đầu chỉ là vài vòng quanh khu nhà cho đỡ bí bách. Nhưng dần dần, chạy bộ trở thành một thói quen kỷ luật mà tôi duy trì đều đặn mỗi tuần, bất kể lịch công tác có dày đến đâu.

Vì sao tôi chọn chạy một mình

Nhiều người hỏi tôi vì sao không rủ thêm vài người bạn cho vui, hay ít nhất cũng bật một bản nhạc để bớt đơn điệu. Nhưng với tôi, chính sự tĩnh lặng đó mới là điều quý giá nhất. Chạy bộ một mình cho tôi một khoảng không gian riêng, không bị chi phối bởi bất kỳ ai hay bất kỳ thiết bị nào. Đó là lúc tôi nhìn lại một tuần đã qua, sắp xếp lại suy nghĩ về các dự án đang dang dở, và đôi khi tìm ra lời giải cho những vấn đề tưởng chừng bế tắc trên bàn làm việc.

Có những đoạn đường tôi đã chạy qua hàng trăm lần, quen đến mức nhắm mắt cũng biết chỗ nào có ổ gà, chỗ nào dốc lên dốc xuống. Nhưng lạ là mỗi lần chạy, cảm giác lại khác nhau — hôm thì đầu óc trống rỗng, thảnh thơi; hôm thì bao nhiêu chuyện công trường cứ lần lượt hiện ra trong đầu, tự nó sắp xếp lại thành thứ tự ưu tiên rõ ràng hơn hẳn so với lúc ngồi trong phòng họp.

Tất nhiên, không phải tuần nào lịch trình cũng cho phép tôi ra đường đúng giờ. Có những đợt công tác liên tục, di chuyển giữa nhiều công trường, tôi vẫn phải tìm cách duy trì thói quen chạy bộ đều đặn dù chỉ vỏn vẹn 20-30 phút mỗi buổi. Với tôi, việc giữ đều một nhịp nhỏ còn quan trọng hơn việc thỉnh thoảng chạy thật xa rồi bỏ dở cả tháng.

Bài học từ những bước chạy đều

Chạy bộ dạy tôi rất nhiều điều mà tôi mang cả vào công việc điều hành dự án. Đầu tiên là sự kiên trì khi đường còn dài — một dự án xây dựng cơ điện cũng vậy, luôn có giai đoạn thuận lợi và giai đoạn phát sinh vấn đề ngoài dự tính, người đứng đầu cần giữ được sự bền bỉ đó từ đầu đến cuối. Thứ hai là khả năng phân bổ sức lực hợp lý, thay vì bứt tốc ngay từ đầu rồi hụt hơi giữa chừng — điều mà tôi thấy khá nhiều đội dự án mắc phải khi mới nhận một công trình lớn.

Và quan trọng nhất, chạy bộ một mình dạy tôi chấp nhận rằng không phải ngày nào cũng là ngày tốt. Có hôm bước chạy nhẹ nhàng, cơ thể khỏe khoắn; có hôm ì ạch từng bước, hơi thở nặng nề. Nhưng điều cốt lõi không nằm ở việc hôm đó chạy nhanh hay chậm, mà là mình vẫn tiếp tục bước đi. Công việc quản lý một khối dự án tổng thầu cũng không khác là bao — sẽ có những ngày mọi việc trôi chảy, và cũng sẽ có những ngày phải xử lý hàng loạt vấn đề phát sinh cùng lúc. Người điều hành cần học cách chấp nhận nhịp độ đó thay vì để nó làm mình nản lòng.

Càng lớn tuổi, càng làm việc lâu trong ngành xây dựng, tôi càng nhận ra giá trị của việc chậm lại để chiêm nghiệm. Thành công không chỉ đo bằng số dự án hoàn thành hay doanh thu đạt được, mà còn ở việc mình đã sống và làm việc như thế nào trong suốt quá trình đó — có tử tế với đồng nghiệp, có giữ được sự cân bằng giữa công việc và sức khỏe bản thân hay không. Những buổi chạy bộ một mình lúc trời còn nhá nhem sáng, với tôi, chính là khoảng lặng cần thiết để giữ được sự cân bằng ấy, và cũng là nơi tôi tìm lại năng lượng cho một tuần làm việc mới.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *