Chuyển tới nội dung

Vạch đích không phải là kết thúc

  • bởi

Cuối tuần rồi tôi lại đứng giữa dòng người ở một giải half marathon trong thành phố, tiếng nhạc cổ vũ dồn dập, hai bên đường đầy cờ và tiếng hô. Băng qua vạch đích, cảm giác quen thuộc ập tới: vừa nhẹ nhõm vừa lâng lâng, kiểu cảm giác mà chỉ ai từng chạy đủ xa mới hiểu. Nhưng chạy nhiều năm rồi tôi mới nhận ra, cái khoảnh khắc giơ tay ăn mừng ở vạch đích không phải là phần khó nhất. Phần khó, và cũng ít người để ý, nằm ở vài chục phút ngay sau đó.

Vài phút sau vạch đích mới là bài học thật

Ai cũng muốn dừng lại chụp ảnh, nhắn tin khoe thành tích, ăn mừng cùng bạn bè. Tôi cũng vậy. Nhưng cơ thể lúc đó cần một thứ khác: đi bộ chậm để nhịp tim hạ dần, uống nước có điện giải, giãn cơ trước khi chân cứng lại. Bỏ qua bước này vài lần, tôi trả giá bằng những cơn đau bắp chân kéo dài cả tuần sau đó. Cái giá của sự nôn nóng ăn mừng luôn đến chậm hơn cảm giác sung sướng lúc về đích, nên rất dễ bị bỏ qua.

Nghĩ kỹ thì chuyện này giống hệt cách tôi vẫn làm việc ở các công trình. Một dự án lớn cán mốc nghiệm thu, cả đội ăn mừng, chụp ảnh, gửi lời cảm ơn khách hàng — tất cả đều xứng đáng. Nhưng nếu bỏ qua bước tổng kết, đóng hồ sơ, rút kinh nghiệm ngay sau đó mà lao thẳng vào dự án tiếp theo, những lỗi nhỏ sẽ lặp lại, những bài học quý sẽ trôi qua trong lãng quên. Ăn mừng là cần thiết, nhưng ăn mừng xong mà không có giai đoạn “hạ nhiệt” đúng nghĩa thì thành tích hôm nay rất dễ trở thành cái giá phải trả cho lần sau.

Kỷ luật của sự chậm lại

Có một nghịch lý tôi mất khá lâu mới quen: người kỷ luật không phải là người luôn tăng tốc, mà là người biết khi nào cần chậm lại một cách có chủ đích. Chạy xong mà đi bộ hạ nhiệt cũng là một dạng kỷ luật, y như việc dành nửa ngày để họp rút kinh nghiệm sau khi bàn giao một hạng mục cơ điện, dù deadline dự án kế tiếp đã gõ cửa.

Tôi vẫn thích cảm giác băng qua vạch đích, thích cả tiếng nhạc và những cái đập tay ăn mừng. Nhưng giờ tôi trân trọng hơn những phút chậm rãi ngay sau đó — lúc cơ thể cần được lắng nghe, lúc một hành trình vừa kết thúc nhưng chưa thật sự khép lại. Có lẽ trưởng thành, dù trên đường chạy hay trong công việc, đơn giản là học được cách không vội vàng rời khỏi khoảnh khắc quan trọng nhất.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *